Chương 4 - Hóa Đơn Đầu Tiên (第一张发票)

 

第四章:第一张发票

Chương 4: Hóa Đơn Đầu Tiên

Ba ngày sau.

Buổi sáng.

A Sủi vừa mở cửa nhà xưởng thì điện thoại rung lên.

Là tin nhắn từ kế toán.

Chỉ vỏn vẹn một dòng.

"Anh ơi, hệ thống đã cho phép xuất hóa đơn."

A Sủi nhìn màn hình.

Đọc lại lần thứ hai.

Rồi lần thứ ba.

Vẫn là dòng chữ ấy.

Không dài.

Không hoa mỹ.

Nhưng với một doanh nghiệp mới.

Đó là một cánh cửa vừa được mở ra.

...

Anh bước vào văn phòng.

Đặt bình trà xuống bàn.

Mở máy tính.

Đăng nhập hệ thống.

Con dấu điện tử.

Chữ ký số.

Thông tin doanh nghiệp.

Mọi thứ hiện lên trước mắt.

Lần này không còn thông báo lỗi.

Không còn trạng thái chờ xác minh.

Không còn dòng chữ từ chối.

Hệ thống vận hành bình thường.

A Sủi ngồi lặng vài giây.

Nhớ lại hơn một tháng qua.

Sửa xưởng.

Chuyển địa điểm.

Hoàn thiện hồ sơ.

Đi lại giữa cơ quan thuế và văn phòng.

Bao nhiêu việc nhỏ cộng lại thành một ngọn núi.

Bây giờ.

Ngọn núi ấy cuối cùng cũng đã vượt qua.

...

Mười giờ sáng.

Điện thoại đổ chuông.

Khách hàng cũ gọi tới.

"Xuất hóa đơn được chưa?"

"Được rồi."

"Vậy làm đơn hàng luôn."

A Sủi cười.

"Được."

"Số lượng như cũ."

"Bao giờ cần?"

"Càng sớm càng tốt."

"Em sắp xếp."

Cuộc gọi kết thúc.

Đơn hàng đầu tiên của NGUYÊN THỦY INC chính thức xuất hiện.

Không lớn.

Không phải hợp đồng tiền tỷ.

Nhưng là đơn hàng đầu tiên.

Giống như giọt nước đầu tiên chảy vào con suối.

...

Buổi chiều.

Kế toán gửi file xác nhận.

Hóa đơn điện tử đã được phát hành.

Tổng giá trị không đáng kể.

So với những thương vụ lớn trước đây.

Thậm chí còn nhỏ hơn rất nhiều.

Nhưng khi nhìn dòng chữ:

"NGUYÊN THỦY INC"

Xuất hiện trên hóa đơn.

A Sủi cảm thấy một cảm giác rất khác.

Không phải vui mừng.

Không phải kích động.

Mà là sự xác nhận.

Công ty này thực sự đã sống.

...

Chiều muộn.

Anh đi bộ trong kho.

Những tấm PET xếp thành từng chồng.

Những cuộn keo 3M nằm ngay ngắn trên kệ.

Máy móc vẫn còn cũ.

Nhà xưởng vẫn còn đơn sơ.

Nhưng mọi thứ đều đang chuyển động.

Một doanh nghiệp không sợ nhỏ.

Chỉ sợ đứng yên.

...

Lúc ấy.

Một công nhân trẻ hỏi:

"Anh Sủi."

"Hửm?"

"Anh có nghĩ công ty mình sau này lớn không?"

A Sủi nhìn cậu ta.

Không trả lời ngay.

Một lúc sau mới nói:

"Cây lớn cũng từ hạt giống."

"Nhưng hạt giống phải sống được qua mùa khô."

Người công nhân ngẫm nghĩ.

Dường như hiểu.

Lại dường như chưa hiểu.

...

Tối đến.

Đơn hàng đầu tiên bắt đầu được chuẩn bị.

A Sủi tự mình kiểm tra từng thông số.

Kích thước.

Độ dày PET.

Loại keo.

Vị trí bế.

Sai số.

Từng chi tiết nhỏ đều được xem xét kỹ.

Trong mắt nhiều người.

Đó chỉ là vài nghìn chiếc hang tabs.

Nhưng trong mắt anh.

Đó là danh tiếng của công ty.

Một đơn hàng nhỏ làm không tốt.

Sẽ không có đơn hàng lớn.

Đạo lý này.

Kinh doanh cũng giống tu hành.

...

Mười một giờ đêm.

Mọi người đã về hết.

Trong xưởng chỉ còn tiếng quạt quay đều.

A Sủi ngồi trước bàn.

Mở cuốn sổ cũ.

Viết thêm một dòng.

"Hóa đơn đầu tiên không tạo nên sự giàu có."

"Cũng như hơi thở đầu tiên không tạo nên trường sinh."

"Nhưng nếu không có bước đầu tiên."

"Sẽ không bao giờ có con đường phía sau."

Anh khép sổ.

Tắt đèn.

Bước ra ngoài.

Bầu trời đầy sao.

Gió đêm mang theo hơi nóng của mùa hạ.

Trong bóng tối.

Nhà xưởng nhỏ lặng lẽ đứng đó.

Không ai biết.

Nhiều năm sau.

Nơi này sẽ trở thành điểm khởi đầu của rất nhiều câu chuyện.

Trong đó có một câu chuyện về tu hành.

Không phải trên tiên sơn.

Không phải trong động phủ.

Mà giữa hóa đơn, đơn hàng, khách hàng và dòng tiền.

Con đường Nhân Gian Luyện Tinh.

Chính thức bắt đầu vận chuyển bánh xe đầu tiên.

Hết Chương 4.