第三章:税务检查组
Chương 3: Đoàn Kiểm Tra Thuế
Sáu giờ sáng.
A Sủi đã thức dậy.
Như mọi ngày.
Anh đun một ấm nước nóng.
Ngồi trước cửa nhà xưởng.
Nhìn ánh mặt trời từ từ nhô lên sau những mái nhà xa xa.
Hôm nay là ngày đoàn kiểm tra thực tế xuống làm việc.
Suốt hơn một tháng qua.
Bao nhiêu công sức sửa sang nhà xưởng, hoàn thiện hồ sơ, chuẩn bị giấy tờ.
Đều hướng tới ngày hôm nay.
Nhưng trong lòng anh lại rất bình tĩnh.
Lo lắng không giải quyết được vấn đề.
Chuẩn bị đầy đủ mới giải quyết được vấn đề.
...
Bảy giờ rưỡi.
Anh đi một vòng kiểm tra.
Biển hiệu công ty.
Có.
Hợp đồng thuê.
Có.
Giấy phép đăng ký doanh nghiệp.
Có.
Khu vực văn phòng.
Có.
Khu vực sản xuất.
Có.
Kho nguyên liệu.
Có.
Máy móc thiết bị.
Có.
Từng hạng mục đều được sắp xếp gọn gàng.
Không phô trương.
Không màu mè.
Nhưng rõ ràng và minh bạch.
...
Tám giờ bốn mươi.
Một chiếc xe dừng trước cổng.
Ba người bước xuống.
Hai nam.
Một nữ.
Trang phục đơn giản.
Không có khí thế hùng hổ như những gì nhiều người thường tưởng tượng.
A Sủi bước ra đón.
"Chào anh chị."
Người nữ mỉm cười.
"Chúng tôi xuống kiểm tra địa điểm kinh doanh."
"Vâng."
"Phiền anh hỗ trợ."
"Được."
Mọi việc bắt đầu.
...
Đoàn kiểm tra đi từ ngoài vào trong.
Quan sát biển hiệu.
Chụp ảnh.
Kiểm tra khu vực văn phòng.
Kiểm tra kho.
Kiểm tra nhà xưởng.
Người nam lớn tuổi nhất hỏi:
"Công ty kinh doanh mặt hàng gì?"
A Sủi trả lời:
"Tấm nhựa PET, hộp nhựa PET và giải pháp hang tabs cho ngành bán lẻ."
"Hiện đã có khách hàng chưa?"
"Có khách hàng cũ đang chờ hoạt động trở lại."
"Máy móc của công ty?"
"Hiện có một phần sở hữu trực tiếp, một phần thuê gia công bên ngoài."
Người kia gật đầu.
Tiếp tục ghi chép.
...
Trong quá trình làm việc.
A Sủi quan sát rất kỹ.
Anh phát hiện một điều.
Những người trước mặt không hề muốn gây khó dễ.
Họ chỉ đang hoàn thành công việc.
Nỗi sợ lớn nhất của nhiều doanh nghiệp.
Thường không đến từ thực tế.
Mà đến từ tưởng tượng.
Khi chưa gặp.
Người ta tự nghĩ ra đủ loại tình huống đáng sợ.
Đến khi gặp rồi.
Mới phát hiện mọi thứ đơn giản hơn nhiều.
Giống như bóng tối trong đêm.
Nhìn từ xa rất đáng sợ.
Nhưng bật đèn lên.
Chỉ là một khoảng không.
...
Mười giờ.
Việc kiểm tra gần hoàn tất.
Người nữ hỏi:
"Anh mở công ty này bao lâu rồi?"
"Mới."
"Có áp lực không?"
A Sủi cười.
"Có."
"Vậy sao nhìn anh bình tĩnh thế?"
Anh suy nghĩ vài giây.
Rồi đáp:
"Lo lắng cũng không làm doanh thu tăng."
Cả ba người đều bật cười.
Không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.
...
Biên bản được hoàn thành.
Các bên ký xác nhận.
Người cán bộ lớn tuổi đứng dậy.
"Địa điểm hoạt động phù hợp."
"Cảm ơn anh."
"Kết quả chính thức sẽ theo quy trình."
"Vâng."
Bắt tay.
Chào nhau.
Đoàn kiểm tra rời đi.
Chiếc xe từ từ khuất sau góc đường.
...
Nhà xưởng lại trở nên yên tĩnh.
A Sủi đứng trước cổng.
Nhìn khoảng sân vừa được quét sạch.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Anh chợt cảm thấy như vừa bỏ xuống một tảng đá trong lòng.
Không phải vì mọi việc đã xong.
Mà vì một cửa ải đã qua.
Con đường phía trước vẫn còn rất dài.
Khách hàng.
Doanh số.
Nhân sự.
Dòng tiền.
Sản xuất.
Mỗi thứ đều là một ngọn núi.
Nhưng ít nhất.
Hôm nay đã bước qua ngọn núi đầu tiên.
...
Buổi chiều.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ khách hàng.
"Bao giờ xuất hóa đơn được?"
A Sủi nhìn màn hình.
Khóe miệng hơi nhếch lên.
Lần đầu tiên sau nhiều tuần.
Anh trả lời bằng một câu đầy tự tin.
"Sắp rồi."
...
Tối hôm đó.
Anh ngồi một mình trong văn phòng.
Mở cuốn sổ tu hành.
Viết xuống một dòng mới.
"Người tu đạo không sợ khảo nghiệm."
"Người kinh doanh cũng vậy."
Sau đó anh lại viết thêm.
"Việc đến thì làm."
"Việc qua thì bỏ."
"Không giữ trong lòng."
Ngòi bút dừng lại.
Ngoài cửa sổ.
Trăng non treo trên bầu trời.
Ánh sáng nhàn nhạt phủ lên mái tôn nhà xưởng.
A Sủi nhắm mắt.
Hô hấp kéo dài.
Tinh thần yên tĩnh.
Anh cảm giác được một luồng nhiệt mỏng manh đang lưu chuyển trong cơ thể.
Không mạnh.
Không rõ ràng.
Nhưng chân thực.
Giống như dòng nước nhỏ mới sinh ra từ khe núi.
Chậm rãi.
Âm thầm.
Không ai nhìn thấy.
Nhưng từng ngày đều đang lớn lên.
Con đường Nhân Gian Luyện Tinh.
Lại tiến thêm một bước.
Hết Chương 3.