第二章:新公司
Chương 2: Công Ty Mới
Trời vừa sáng.
A Sủi đã có mặt ở nhà xưởng.
Mùi sơn mới vẫn còn phảng phất trong không khí. Mấy ngày trước, nơi này còn ngổn ngang gạch vụn, bụi xi măng và những khung sắt hoen gỉ. Bây giờ tuy chưa hoàn chỉnh, nhưng ít nhất cũng có dáng vẻ của một xưởng sản xuất thực sự.
Anh mở cánh cửa cuốn.
Ánh nắng đầu ngày tràn vào.
Những tấm PET được xếp ngay ngắn ở góc kho.
Một chiếc máy bế cũ nằm im lặng như một lão binh đã nghỉ hưu.
Một chiếc bàn làm việc đơn giản đặt giữa nhà xưởng.
Trên bàn chỉ có:
Một máy tính xách tay.
Một bình trà.
Một tượng Quan Công nhỏ.
Một cuốn sổ ghi chép.
Đó là toàn bộ gia sản của công ty mới.
NGUYÊN THỦY INC.
A Sủi ngồi xuống ghế.
Anh nhìn dòng chữ trên giấy phép đăng ký doanh nghiệp.
Trong lòng không có cảm giác kích động.
Cũng không có cảm giác vui mừng.
Chỉ có sự bình tĩnh.
Bởi anh hiểu rất rõ.
Mở công ty chỉ là bước đầu tiên.
Sống sót được mới là chuyện quan trọng.
...
Điện thoại reo.
Là cuộc gọi từ khách hàng cũ.
"A lô, bên em đã hoạt động lại chưa?"
"Đang hoàn thiện."
"Bao giờ xuất hàng được?"
"Khoảng một tuần nữa."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
"Anh cần gấp."
"Em biết."
"Giá có thay đổi không?"
"Không."
Người khách thở dài.
"Thời buổi này giữ giá cũng là giúp khách rồi."
Cuộc gọi kết thúc.
A Sủi ghi vào sổ.
Khách hàng đầu tiên.
Chưa có đơn hàng.
Nhưng ít nhất vẫn còn người nhớ tới mình.
...
Đến trưa.
Một nhân viên kế toán gọi điện.
"Anh ơi, bên thuế phản hồi hồ sơ rồi."
A Sủi ngồi thẳng người.
"Sao rồi?"
"Họ bảo hồ sơ đạt yêu cầu."
"Tiếp theo?"
"Đợi kiểm tra thực tế."
Anh khẽ gật đầu.
Mọi chuyện đúng như dự đoán.
Muốn xuất hóa đơn.
Muốn hoạt động bình thường.
Phải vượt qua cửa ải này.
Tại Việt Nam.
Doanh nghiệp nhỏ không sợ thiếu khách.
Không sợ thiếu đơn.
Mà sợ bị kẹt thủ tục.
Một ngày chậm trễ.
Là một ngày dòng tiền bị nghẽn.
...
Buổi chiều.
Anh đi một vòng quanh xưởng.
Từng bước chân chậm rãi.
Bỗng nhiên.
Một cơn gió nóng thổi qua.
Những tấm nhựa PET phát ra âm thanh lách cách.
A Sủi dừng lại.
Ngẩng đầu nhìn lên mái tôn.
Ánh nắng xuyên qua khe hở.
Một tia sáng chiếu xuống nền nhà.
Trong khoảnh khắc ấy.
Anh cảm nhận được một thứ rất kỳ lạ.
Không phải linh khí.
Không phải thần thông.
Mà là sinh khí.
Khí của lao động.
Khí của sản xuất.
Khí của những người dùng đôi tay tạo ra giá trị.
Từ khi bước vào con đường dưỡng sinh.
Anh luôn nghĩ tinh khí thần chỉ tồn tại trong cơ thể con người.
Nhưng hôm nay.
Anh nhận ra.
Một doanh nghiệp cũng có tinh khí thần.
Tinh là vốn liếng.
Khí là dòng tiền.
Thần là lòng người.
Thiếu một thứ.
Doanh nghiệp sẽ suy.
Thiếu hai thứ.
Doanh nghiệp sẽ loạn.
Thiếu cả ba.
Doanh nghiệp sẽ chết.
A Sủi đứng lặng hồi lâu.
Trong đầu bỗng xuất hiện một câu nói.
"Tu đạo không phải trốn khỏi thế gian."
"Mà là nhìn rõ quy luật vận hành của thế gian."
...
Chiều tối.
Nhân viên cuối cùng ra về.
Cả nhà xưởng chìm vào yên tĩnh.
Anh ngồi một mình dưới ánh đèn trắng.
Mở sổ.
Viết xuống dòng chữ đầu tiên của công ty.
"Không tranh."
Viết tiếp.
"Không tham."
Viết tiếp.
"Làm sản phẩm thật."
"Làm người thật."
"Làm việc thật."
Ngòi bút dừng lại.
Bên ngoài.
Tiếng ve đêm vang lên.
Gió thổi qua những hàng cây.
A Sủi khép cuốn sổ.
Một ngày nữa trôi qua.
Công ty mới vẫn chưa có doanh thu.
Nhưng nền móng đã bắt đầu hình thành.
Mà trên con đường tu hành.
Người hiểu xây nền móng.
Mới có thể đi xa.
Đêm ấy.
Trong căn nhà xưởng vừa sửa xong.
Một ngọn đèn sáng đến tận khuya.
Người đàn ông ngồi thiền trước bàn làm việc.
Hơi thở chậm rãi.
Tâm niệm lặng như nước.
Con đường Nhân Gian Luyện Tinh.
Chính thức bước sang chương mới.
Hết Chương 2.