Chương 11 - Người Quyết Định

 

《元水小仙》

Quyển 1: 人间炼精 (Nhân Gian Luyện Tinh)

Chương 11 - Người Quyết Định (决定者)

Buổi sáng.

Trong xưởng chỉ còn tiếng quạt hút chạy đều đều.

Sau ba ngày liên tiếp tăng ca để hoàn thiện mẫu thử và bộ hồ sơ kỹ thuật, mọi người cuối cùng cũng có thể thở chậm lại.

Nhưng sự im lặng ấy không mang đến cảm giác nhẹ nhõm.

Nó giống như khoảnh khắc sau khi bắn mũi tên.

Mọi việc đã làm xong.

Bây giờ chỉ còn chờ.

...

A Thủy đang lau chiếc máy bế thì điện thoại rung.

Là email.

"Hồ sơ của Quý công ty đã hoàn tất đánh giá chuyên môn.
Được chuyển sang bước phê duyệt cuối cùng."

Bên dưới chỉ có một dòng.

"Người phê duyệt mong muốn gặp trực tiếp đại diện doanh nghiệp."

Không có thêm lời giải thích.

Không nói đồng ý.

Cũng không nói từ chối.

A Thủy đọc đi đọc lại ba lần.

Rồi khóa màn hình.

Anh biết.

Đây mới là cửa ải thật sự.


Buổi chiều.

Anh hẹn gặp anh Lâm và chị Mai.

Chị Mai hỏi ngay.

"Đây là bước ký hợp đồng luôn sao?"

A Thủy lắc đầu.

"Không."

"Nếu họ đã muốn ký thì không cần gặp."

"Còn đã muốn từ chối thì cũng không cần gặp."

"Một cuộc gặp chỉ xảy ra khi người quyết định vẫn còn phân vân."

Không khí trở nên yên lặng.

Anh Lâm gật đầu.

"Vậy nghĩa là..."

"Họ đang xem con người."

A Thủy đáp.

"Không phải xem sản phẩm."

"Cũng không phải xem báo giá."

"Họ xem có dám giao rủi ro cho mình hay không."


Ba ngày sau.

Tòa nhà văn phòng của khách hàng.

Không quá sang trọng.

Nhưng rất yên tĩnh.

Lễ tân đưa anh lên tầng tám.

Phòng họp không lớn.

Chỉ có một chiếc bàn gỗ dài.

Không có màn hình LED.

Không có banner.

Không có bất kỳ dấu hiệu nào của một buổi thuyết trình.

Điều này làm A Thủy càng cẩn thận hơn.

Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi bước vào.

Không mang bảng tên.

Không giới thiệu chức vụ.

Chỉ mỉm cười.

"Tôi là người ký cuối."

Ông ngồi xuống.

Đóng tập hồ sơ.

Không mở.

Điều đầu tiên ông hỏi không liên quan đến sản phẩm.

"Công ty của anh thành lập bao lâu?"

"Một tháng."

Ông ngẩng đầu.

"Một tháng?"

"Đúng."

"Anh biết dự án này trị giá bao nhiêu không?"

"Biết."

"Nếu thất bại?"

A Thủy trả lời ngay.

"Chúng tôi chịu trách nhiệm."

Người đàn ông lắc đầu.

"Không."

"Nếu anh thất bại."

"Người chịu trách nhiệm đầu tiên là tôi."

Căn phòng im lặng.

Đó là lần đầu tiên A Thủy hiểu.

Mỗi chữ ký phía dưới hợp đồng đều có một người đứng phía sau.


Người đàn ông tiếp tục.

"Tôi xem qua hồ sơ."

"Công ty nhỏ."

"Máy móc ít."

"Nhân sự chưa nhiều."

"Vì sao tôi phải giao đơn hàng cho anh?"

A Thủy không trả lời ngay.

Anh nhìn ly trà trên bàn.

Nước vẫn còn nóng.

Một lúc sau mới nói.

"Nếu ông muốn tìm công ty lớn."

"Có rất nhiều."

"Nếu ông muốn tìm giá rẻ."

"Cũng có rất nhiều."

"Tôi không cạnh tranh bằng hai thứ đó."

"Vậy anh cạnh tranh bằng gì?"

"Bằng việc khi có sự cố..."

"...người đầu tiên đứng trước máy không phải công nhân."

"Mà là tôi."

Người đàn ông nhìn anh rất lâu.


Ông mở hồ sơ.

Lật đến trang cuối.

"Lần trước."

"Anh chủ động báo lỗi mẫu."

"Không ai phát hiện."

"Tại sao lại báo?"

A Thủy cười.

"Nếu giấu được một lần."

"Thì sau này sẽ phải giấu nhiều lần."

"Tôi không muốn công ty sống như vậy."


Người đàn ông không nói gì.

Ông lấy một tờ giấy trắng.

Vẽ một đường thẳng.

Ở bên trái viết.

Giá.

Ở giữa.

Chất lượng.

Bên phải.

Niềm tin.

Ông đẩy tờ giấy sang.

"Nhiều doanh nghiệp chỉ nhìn bên trái."

"Một số nhìn giữa."

"Anh nghĩ doanh nghiệp có thể tồn tại bao lâu nếu chỉ dựa vào bên phải?"

A Thủy cầm cây bút.

Viết thêm một chữ phía dưới.

Trách nhiệm.

Rồi nói.

"Niềm tin không tự sinh ra."

"Nó được tạo bằng trách nhiệm."

"Không có trách nhiệm."

"Niềm tin chỉ là khẩu hiệu."

Người đàn ông nhìn chữ đó.

Khẽ gật đầu.


Ông đổi chủ đề.

"Nếu ngày mai đơn hàng tăng gấp ba?"

"Làm sao?"

"Không nhận."

Câu trả lời khiến đối phương hơi bất ngờ.

"Không nhận?"

"Không đủ năng lực thì không nhận."

"Thà giao đúng một lần."

"Còn hơn nhận ba lần rồi thất hứa."


Cuộc trò chuyện kéo dài gần hai giờ.

Không một câu nào hỏi về giá.

Không một câu nào hỏi về chiết khấu.

Không ai xem catalogue.

Không ai mở mẫu sản phẩm.

Khi kết thúc.

Người đàn ông đứng dậy.

Bắt tay.

"Anh biết điều thú vị nhất là gì không?"

A Thủy nhìn ông.

"Tôi đã gặp hơn ba mươi doanh nghiệp năm nay."

"Đa số đều cố chứng minh mình rất mạnh."

"Anh là người đầu tiên."

"Thẳng thắn nói mình còn yếu."

Ông mỉm cười.

"Nhưng lại khiến tôi yên tâm nhất."


Bước ra khỏi tòa nhà.

Trời đã gần tối.

A Thủy không biết kết quả.

Cũng không hỏi.

Anh chỉ hít một hơi thật sâu.

Trong túi áo vẫn còn cây bút vừa dùng.

Anh nhìn dòng xe cộ đang chầm chậm di chuyển.

Trong kinh doanh.

Người quyết định cuối cùng hiếm khi bị thuyết phục bởi những lời hoa mỹ.

Điều họ tìm kiếm không phải là doanh nghiệp hoàn hảo.

Mà là một người, khi mọi việc vượt khỏi kế hoạch, vẫn sẽ không quay lưng với trách nhiệm.

A Thủy mỉm cười.

Anh biết.

Dù hợp đồng này thành hay bại.

NGUYÊN THỦY INC đã vượt qua một cánh cửa khác.

Cánh cửa của sự tín nhiệm.

Và đó mới là tài sản khó tạo dựng nhất của một doanh nghiệp mới.