Chương 7: 36 Giờ Cuối Cùng

 

第七章:最后三十六小时

Chương 7: 36 Giờ Cuối Cùng

Sáu giờ ba mươi sáng. 

Mặt trời vừa lên.

Nhà xưởng đã hoạt động trở lại sau sự cố đêm qua.

Tiếng máy bế vang lên đều đặn.

Từng tấm PET được đưa vào.

Từng chiếc hang tabs được sản xuất liên tục.

Mọi người đều biết.

Bây giờ mỗi phút đều quý giá.

...

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của A Sủi rung lên.

Là khách hàng FMCG.

Anh bắt máy.

"A lô."

Đầu dây bên kia có vẻ vội vàng.

"Anh Sủi, có thay đổi."

Trong lòng anh khẽ động.

"Kế hoạch trưng bày được đẩy lên sớm."

"Chúng tôi cần nhận hàng trước mười hai tiếng."

...

Không gian như đông cứng.

Mười hai tiếng.

Nghe không nhiều.

Nhưng đối với một đơn hàng đang chạy sát giới hạn năng lực.

Đó là một nhát dao chí mạng.

...

A Sủi hỏi:

"Có thể giữ lịch cũ không?"

"Không được."

"Bên hệ thống siêu thị đã chốt."

"Tôi cũng vừa nhận thông báo."

...

Cuộc gọi kết thúc.

Anh đứng im vài giây.

Rồi quay vào nhà xưởng.

...

Mọi người nhanh chóng biết tin.

Không ai nói gì.

Nhưng áp lực hiện rõ trên từng khuôn mặt.

Một công nhân tính toán.

"Nếu giữ tốc độ hiện tại."

"Chúng ta trễ khoảng tám tiếng."

Người khác nói.

"Muốn kịp phải tăng ít nhất hai mươi phần trăm năng suất."

...

Hai mươi phần trăm.

Nghe đơn giản.

Nhưng thực tế rất khó.

Máy móc đã chạy gần hết công suất.

Con người cũng gần đến giới hạn.

...

Một nhân viên đề nghị.

"Làm nhanh hơn."

Người phụ trách kỹ thuật lắc đầu.

"Chạy quá tốc độ."

"Máy có thể hỏng lần nữa."

Cả phòng lại im lặng.

...

A Sủi nhìn mọi người.

"Chúng ta còn lựa chọn nào khác?"

Không ai trả lời.

Bởi vì tất cả đều biết.

Không có.

...

Anh cầm bút.

Viết lên bảng ba chữ.

Chất lượng.

Tiến độ.

Chi phí.

Sau đó khoanh tròn hai chữ đầu.

"Chi phí bỏ qua."

Mọi người ngẩng đầu.

...

"Đơn hàng này không phải để kiếm tiền."

"Cũng không phải để tiết kiệm."

"Mà để giữ lời hứa."

...

Câu nói ấy khiến cả phòng yên lặng.

...

Ngay trong buổi sáng.

Anh gọi thêm nhân công thời vụ.

Thuê xe vận chuyển dự phòng.

Liên hệ đối tác gia công hỗ trợ một phần công đoạn.

Mọi nguồn lực đều được huy động.

...

Đến trưa.

Nhiệt độ trong xưởng vượt ba mươi lăm độ.

Mồ hôi thấm ướt lưng áo.

Nhưng không ai nghỉ lâu.

Mọi người thay phiên ăn cơm ngay bên cạnh dây chuyền.

...

Ba giờ chiều.

Sản lượng bắt đầu tăng.

Năm giờ chiều.

Tiến độ dần bắt kịp kế hoạch.

Tám giờ tối.

Khoảng cách được rút ngắn còn ba tiếng.

...

Nhưng đúng lúc ấy.

Một công nhân làm rơi một thùng thành phẩm.

Hơn một ngàn chiếc hang tabs văng ra sàn.

Một góc bị cong mép.

Không thể giao khách.

...

Người công nhân tái mặt.

"Em xin lỗi..."

...

Nếu là trước đây.

Có lẽ anh đã nổi nóng.

Nhưng lúc này.

A Sủi chỉ nhìn đống hàng.

Rồi nói:

"Thu gom."

"Làm lại."

...

"Nhưng sẽ trễ mất."

...

A Sủi lắc đầu.

"Không giao hàng lỗi."

...

Người công nhân cúi đầu thật thấp.

Hai mắt đỏ lên.

...

Trong khoảnh khắc ấy.

Mọi người đều hiểu.

Có những thứ quan trọng hơn tiến độ.

...

Mười một giờ đêm.

Tiến độ lại bị kéo chậm.

Áp lực càng lớn.

...

Một giờ sáng.

Còn sáu nghìn sản phẩm cuối cùng.

Mọi người gần như kiệt sức.

...

A Sủi bước ra ngoài.

Ngồi trên bậc thềm.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời.

...

Mấy năm trước.

Anh từng nghĩ kinh doanh là kiếm tiền.

Sau đó nghĩ là xây dựng sự nghiệp.

Rồi nghĩ là trách nhiệm với gia đình.

...

Nhưng đến hôm nay.

Anh phát hiện một điều khác.

...

Kinh doanh thực chất là giữ chữ tín.

...

Không có chữ tín.

Mọi thứ đều là lâu đài xây trên cát.

...

Anh lấy cuốn sổ ra.

Viết xuống một dòng.

"Người tu đạo giữ đạo tâm."

"Người kinh doanh giữ chữ tín."

"Đều là giữ một thứ không thể nhìn thấy."

...

Hai giờ sáng.

Năm nghìn sản phẩm cuối cùng hoàn thành.

...

Ba giờ mười.

Ba nghìn.

...

Bốn giờ hai mươi.

Một nghìn.

...

Bốn giờ năm mươi tám.

Chiếc hang tabs cuối cùng được đóng gói.

...

Nhà xưởng hoàn toàn yên tĩnh.

Không ai reo hò.

Không ai ăn mừng.

Mọi người chỉ ngồi xuống.

Thở dốc.

...

Bởi vì họ biết.

Công việc vẫn chưa kết thúc.

...

Ngoài cửa.

Chiếc xe tải đã đến.

Tài xế đang chờ.

...

A Sủi nhìn đồng hồ.

Năm giờ sáng.

Sớm hơn thời hạn mới đúng hai mươi phút.

...

Anh ký xác nhận giao hàng.

Cánh cửa thùng xe đóng lại.

Tiếng khóa vang lên.

...

Chiếc xe từ từ rời khỏi nhà xưởng.

Biến mất trong ánh bình minh.

...

Mọi người đứng nhìn theo.

Không ai nói chuyện.

...

Một lúc sau.

Người phụ trách sản xuất cười khổ.

"Cuối cùng cũng xong."

...

A Sủi gật đầu.

Nhưng trong lòng anh biết.

Khảo nghiệm này chỉ vừa kết thúc.

Một khảo nghiệm lớn hơn đang chờ phía trước.

...

Bởi vì.

Ba ngày nữa.

Khách hàng FMCG sẽ đánh giá toàn bộ lô hàng.

Và quyết định có ký hợp đồng dài hạn hay không.

Hết Chương 7.